[Review] Nước Mỹ, Nước Mỹ

Phải mất tám năm sau ngày cuốn sách ra mắt, tôi mới đọc Nước Mỹ, Nước Mỹ của Phan Việt. Trong lần in lại này, tập truyện được bổ sung thêm hai truyện ngắn ở gần cuối, với không gian tại Hà Nội. Có khá nhiều lý do cho việc vì sao tôi không đọc…

Continue reading →

Lời ru đi mất rồi

Nếu có ai hỏi con, tuổi thơ của con là gì, con sẽ không ngần ngại trả lời, là mệ ngoại của con. Mệ, hơn tất cả, chính là người bạn lớn nhất đời con. Tiểu học của con là những đêm hè được nằm cạnh mệ, mân mê đầu vú lạnh ngắt của mệ,…

Continue reading →

Mùi yêu

Những ngày sau Tết của Sài Gòn là không khí se lạnh của buổi đêm về sáng, không quá lạnh nhưng cũng khiến ta chùng chân khi đưa mình hứng lấy những tia nước phóng ra từ vòi sen vào những buổi sáng sớm. Là cái nóng hầm hập của con nắng vàng rực đâm…

Continue reading →

Điều ta đang có…

Thi thoảng, khi bắt gặp một con hẻm nhỏ với những tán lá xanh mướt đến mức có thể làm sáng bừng lên cả một khoảng trời đầy mây xám xịt, ta thường dừng lại một chút, thoáng nghĩ về những gì mình đang có trong độ tuổi xanh như lá này. Ta đang có…

Continue reading →

Vô thường

Mẹ tôi có một người em trai. Cậu là con út trong nhà trên 10 người con. Cậu bị tật nói ngọng từ nhỏ. Là con út, cậu có phần được yêu chiều hơn một chút. Miếng nào ngon trong nhà cậu sẽ được để phần. Việc nhà cậu cũng không phải làm nhiều. Tuổi…

Continue reading →

Mãi mãi tuổi thanh xuân

Trong buổi chiều của những ngày cuối năm, trời Sài Gòn đã bắt đầu thở những cơn gió lành lạnh, bầu trời nhiều mây với một sắc xám mang đậm không khí của mùa đông hiếm hoi của xứ nhiệt đới gió mùa. Tôi lặng lẽ ngồi ở góc quán cafe ấy; vẫn chỗ ngồi…

Continue reading →

Không tôi thì ai?

Những ngày gần đây, tôi nghĩ nhiều về bi kịch, những gì đã diễn ra, đang và sẽ đến. Đối với tôi, bi kịch dường như không phải là điều gì xa lạ. Như một người bạn cũ, “chúng tôi” gặp nhau theo những cách không xác định trước, bất ngờ và đường đột. Một cách thường…

Continue reading →