Vô thường

Mẹ tôi có một người em trai. Cậu là con út trong nhà trên 10 người con. Cậu bị tật nói ngọng từ nhỏ. Là con út, cậu có phần được yêu chiều hơn một chút. Miếng n...

Mãi mãi tuổi thanh xuân

Trong buổi chiều của những ngày cuối năm, trời Sài Gòn đã bắt đầu thở những cơn gió lành lạnh, bầu trời nhiều mây với một sắc xám mang đậm không khí của mùa đôn...

Không tôi thì ai?

Những ngày gần đây, tôi nghĩ nhiều về bi kịch, những gì đã diễn ra, đang và sẽ đến. Đối với tôi, bi kịch dường như không phải là điều gì xa lạ. Như một người bạ...

Ngày lười

Bỏ lại đằng sau lưng công việc vẫn còn phải giải quyết, tôi để bản thân tận hưởng một ngày Chủ Nhật của riêng mình bằng cách không làm gì cả, không lên bất kỳ k...

Đâu đấy ở Sài Gòn

Đã gần hai tháng tôi không đụng đến sổ, blog hay bất cứ cái gì để có thể viết linh tinh những cảm xúc của mình. Không hẳn là mọi thứ đang diễn ra ổn thỏa, có th...

Mưa lúc nửa đêm

Cảm xúc như một cái xích đu, đôi lúc đẩy ta đến một điểm cao nhất có thể với tất cả những ngất ngây của xúc cảm mà chỉ cần với tay ra một chút nữa thôi, cảm giá...